- Văn mẫu lớp 7

Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Bài dự thi cuộc thi viết về những kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và mái trường mến yêu

Bài làm

Trong tuổi thơ mỗi người, ai cũng có những kỉ niệm đáng nhớ về thầy, cô giáo của mình. Những kỉ niệm đẹp xen lẫn sự buồn, vui, hờn giận đều được khắc sâu trong trí nhớ mỗi chúng ta. Với tôi, kỉ niệm mà tôi không bao giờ quên là giờ học Văn của cô Dung. Có lẽ đó là giờ học thú vị nhất với riêng tôi.

Hôm ấy là một ngày đẹp trời. Chúng tôi đang ngồi tranh luận về bài học cũ. Tiếng trống vang lên, các bạn nhanh chóng vào lớp học ôn bài để kiểm tra mười lăm phút. Cô giáo bước vào lớp với nụ cười tỏa nắng trên môi. Cô mặc một chiếc áo dài trang nhã, lịch sự. Mái tóc cô đen nhánh, óng ả phất phơ dưới ngọn gió thổi nhè nhẹ. Cô nói: “Các em lấy giấy ra làm bài kiểm tra. Hôm qua cô có nhắc rồi đúng không?”. Chúng tôi sột soạt lấy giấy ra làm bài. Mười lăm phút kiểm tra khiến lớp học trở nên im lìm, không tiếng động, chỉ có tiếng ngòi bút đưa trên giấy. Hết giờ, cô thu bài. Lớp học lại rộ lên bàn tán, hỏi han vì bà kiểm tra. Thấy vậy cô vẫn nhẹ nhàng nhắc nhở chúng tôi giữ trật tự và mở vở ra ghi bài.

Bầu trời trong xanh, thoáng đãng, không khí trong lành. Lúc này sân trường chỉ có tiếng lá cây xào xạc, tiếng hát nhẹ nhàng của lớp học nhạc và tiếng chim hót líu lo. Sân trường mới tĩnh mịch, yên ả làm sao! Cô vào bài mới bằng dòng chữ Lượm thật to và đậm. Vào bài học, lời giới thiệu của cô thật ấn tượng: “ Các em ạ, mỗi chúng ta đều phải biết ơn sự hi sinh anh dũng của các anh hùng”. Sau phần giới thiệu tác giả, tác phẩm, cô hướng dẫ chúng tôi đọc những từ khó và đọc mẫu bài thơ. Giọng cô đọc nhẹ nhàng, đầm ấm và truyền cảm biết bao. Cả lớp tôi ầm xuống và chăm chú nghe từng lời đọc của cô. Cô dùng lại, hướng dẫn chúng tôi đọc đúng và diễn cảm. Những câu hỏi gợi ý và cách dẫn dắt của cô giúp tôi hiểu bài nhanh hơn. Chúng tôi bạn nào bạn nấy óng tai lên nghe như không muốn để sót một câu nào cảu cô vậy. Lúc này tôi mới để ý, lớp tôi hôm nay im lặng một cách khác thường so với những tiết Văn trước. Lời giảng của cô như được thổi hồn vào khiến tôi cảm nhận được bài thơ sâu sắc hơn. Hình ảnh chú bé Lượm hồn nhiên, vui tươi, nhanh nhẹn dần dần đi vào tâm trí tôi. Giọng cô lúc cao trào, lúc lại nén xuống, xúc động về sự hi sinh của chú bé liên lạc. Cô đã khiến tôi hiểu được sự hi sinh cao cả của Lượm. Chú bé có một lòng dũng cảm vì đất nước, Tổ quốc mà đã ngã xuống trên cánh đồng trải dài bát ngát. Dù đã hi sinh, tay của chú bé vẫn nắm chặt cây bông lúa thơm mùi sữa thể hiện chú vẫn rất hóm hỉnh, lạc quan với cuộc sống. Có lẽ chú bé Lượm sẽ là tấm gương cho chúng tôi noi theo.

Cứ thế, thời gian trôi qua, giờ học sắp kết thúc thế nhưng lớp vẫn sôi nổi và còn linh hoạt hơn trước. Những cơn gió của mùa hè nóng bức bay lên bầu trời xanh thẳm. Tôi nhìn thấy trên gương mặt cô đã lấm tấm những giọt mồ hôi. Tiếng trống vang lên báo hiệu một tiết học đã trôi qua. Mặc dù thế nhưng giọng cô vẫn vang vọng trong lớp học, trong trí nhớ tôi.

Dù thời gian có trôi qua đến một năm, hai năm rồi ba năm đi chăng nữa tôi vẫn sẽ khắc sâu kỉ niệm này vào trong tâm trí tôi. Đây sẽ là một kỉ niệm đẹp đến nhường nào! 

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *